Ngày hôm nay Nắng làm Mây cảm thấy khó chịu trong lòng, Mây lang thang, Mây trôi lững lờ trên bầu trời, Mây mênh mang và suy nghĩ vu vơ.
Nhưng Mây sợ, Mây sợ hành trình với Gió chỉ là những rong chơi sớm tối. Mây vốn chẳng có nhà, cuộc sống của Mây vốn chẳng có bình yên, và nỗi niềm Mây cứ trôi theo ngày tháng. Mây sợ rằng Mây theo Gió chạy hoài chạy mãi, rồi chắc chắn sẽ có một ngày Nắng. Nắng luôn lung linh, luôn xinh đẹp, luôn rạng ngời màu hạnh phúc –màu vàng tươi mà Gió thích. Nắng khác Mây, Nắng có một mái nhà, Nắng có Ông Mặt trời giàu có, Nắng có chị Biển khơi xanh thẳm, những anh Núi đồi trù phú. Còn Mây, Mây luôn thất thường, khi thì Mây tựa trắng như bông –hồn nhiên và thuần khiết. Nhưng đôi lúc Mây giận hờn vô cớ, Mây chạy cùng với Gió mưa và mang một màu đen xám xịt. Mây luôn lang thang và rong chơi chẳng như nàng Nắng.
Rồi sẽ có một ngày Nắng đẹp, Nắng sẽ đến cùng Gió và cuốn đi tất cả. Mây sẽ một mình cùng với biển, trời xanh.
Mây biết đi về đâu mỗi khi bình minh thức giấc hay hoàng hôn ngủ muộn.
Và Mây biết nói gì, khi trống vắng bóng hình Gió.
Nếu Gió muốn Mây để Nắng được vui, xin hãy gửi Mây vào trong bóng tối
Nếu Gió muốn Mây thôi ngừng trôi nữa, xin hãy đến và kéo Mây ở lại
Nếu Gió muốn Mây không tồn tại, Mây sẽ tan và hòa với biển khơi.







0 nhận xét:
Đăng nhận xét