Long Biên mùa này gió !
Đã lâu rồi cảm giác yên bình lại ùa về bên nhịp cầu quen thuộc ấy! Cái nơi cũ kỹ từ đời xưa để lại, cái nơi níu giữ kỉ niệm bao lứa tuổi học trò, nơi ánh mắt nhìn của đôi lứa thương nhau, nơi tiếng rao bán hàng rong buổi xế chiều, nơi vang mãi lời ru của mẹ.
Gió Sông Hồng vẫn thổi vào trong chúng tôi những niềm vui như chưa bao giờ có khởi đầu và kết thúc. Niềm hạnh phúc nhẹ nhàng đến, mang theo chút bùi ngùi của gió, chút xa ngái của phù sa và ngọt ngào của tình yêu đôi lứa.
Gió biết không?
“Tất cả các dòng sông đều đổ về biển, nhưng biển lại không đầy, chúng quay lại đổ về cội nguồn nơi phát sinh ra chúng”.
Cuộc đời con người cũng như dòng sông vậy, luôn chảy trôi đổi mới không ngừng, nhưng vẫn để lại cho đời lượng phù sa màu mỡ.
Dòng sông đổ về biển là lẽ tự nhiên, giống như việc con người lao vào kiếm kế sinh nhai và mưu cầu hạnh phúc cũng là theo quy luật của tạo hóa. Từ những dòng suối nhỏ, chúng vươn mình tạo lên những dòng chảy, lớn dần lên thành những dòng sông. Sông mỗi ngày một lớn và lao mình ra biển giống như con người luôn tìm tới khát vọng bao la. Dòng sông càng ngày càng lớn, chúng lao mình ra biển nhanh hơn với mong ước khỏa lấp đầy biển lớn. Nhưng vốn biển là bao la, dòng sông nhỏ đâu thể ôm trọn biển lớn vào mình. Khi con người lao vào những ganh đua, bon chen của cuộc đời. Chúng bị đẩy, bị xô, phải chạy, phải bơi càng nhanh càng tốt. Con người lao mình với vận tốc k phanh. Họ quên tất cả cuộc sống quanh mình.
Khi đã tới biển lớn, chạm được tới khát khao và thỏa mãn ham muốn của mình, họ lại thấy dường như quá nhỏ bé. Muốn quay trở lại tìm về những giá trị của bản thân mình.
- Tại sao tôi sinh ra?
- Tại sao lại chết đi?
- Cuộc đời là gì?
- Tại sao có hai người gặp nhau có thể đi với nhau trên suốt chặng đường còn lại, nhưng có những người chỉ một lần và mất nhau mãi mãi.
- Tại sao chúng ta ngồi đây?
Là vậy, cuộc sống luôn vận động theo quy luật tự nhiên: có vui có buồn, có gam màu sáng, có gam màu tối, có những người cô đơn và cũng có người hạnh phúc. Hạnh phúc chẳng là thứ gì đâu xa, nó vốn luôn tồn tại trong mỗi người. Tất cả phụ thuộc vào thái độ chủ nhân của nó.
Trên hành trình sống, luôn có những người thương đến bên và cùng đồng hành với ta trong niềm vui và nỗi khổ. Họ đến rồi họ cũng phải đi khi họ đã tròn sứ mệnh bên ta.
Cuộc sống thật công bằng đúng k Gió?
Gió đã đến và đưa Mây đi, cùng đi trên những cây cầu rỉ sắt, cùng ngắm thuyền bơi lội trên sông, và cùng hướng tới con tàu đưa tiễn khách. Mây nhìn thấy sau màu đen của cuộc sống, hiện lên màu vàng của ấm no, màu xanh của hi vọng và màu đỏ của tình yêu…
- Nếu Gió thích, màu xanh sẽ nhiều nhất -vì màu xanh luôn dịu mát và hiền hòa
- Nếu Gió thích, màu vàng sẽ nhiều nhất -vì màu vàng luôn ấm áp, yêu thương
- Nếu Gió thích, màu đen sẽ nhiều nhất -vì màu đen bí ẩn luôn kiếm tìm
- Nếu Gió thích, màu đỏ luôn hiện hữu -vì trái tim sâu lắng một giọt tình
Gió hững hờ, Mây thổn thức, và mưa”







0 nhận xét:
Đăng nhận xét