RSS

Oanh Kimmy

Bạn có thể chia sẻ tại weblog hoặc gửi về email: kimoanhmmi@gmail.com

Tặng em Kim Oanh yêu quý



“Bến thành công đang đợi người cố gắng
Đời vinh quang không thiên vị một ai
Em ơi, cố gắng học để ngày mai
Cổng trường Đại Học tương lai đang chờ
Chúc em ngàn sự như mơ
Vạn sự như ý, từng giờ cô trông
Kim Oanh là đóa hoa hồng
Tỏa hương thơm ngát, mùa xuân cuộc đời”
Cô giáo của em
Ngô Thị Thơm

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

12/04/2011 (thích cái đầu của ông anh và thích cách làm việc của chị Oanh)


2h30 bắt đầu dắt xe ra khỏi nhà lên đường đến Học viện Khoa Học Quân Sự thăm ông anh cùng chị Linh “mc”..^_^..

Đi qua cái đường với bao nhiêu là bụi để đến 1 cái nơi không khí trong lành sạch sẽ thăm ông anh tội nghiệp bị “giam cầm” (về nhà mắt mình không đỡ nổi bụi…nhặm nhặm nhặm)
…vừa vui vừa thấy ngưỡng mộ cái đầu của ông anh (thích cái tư tưởng PĐ của ông anh :X)…thích nghe ông anh nói ý ..^_^..
…kiểu này phải lên thăm thường xuyên để tẩm bổ thêm đầu óc…hê hê…à, còn được phóng xe như bay nữa chứ, chị Linh “mc” nhỉ…  )
Tối bụng đói ngồi họp nhóm quên đói, mình dạo này vui vui nên nghe cái gì cũng sướng, thích nhất cách làm việc của chị Oanh (anh Tiến ngồi cười sướng tít mắt ..^_^..)
…nhưng mờ mình trước mắt là xây dựng hệ thống và học hành, đọc sách đã…
…thấy nhóm nhà mình đang mạnh lên ý…tự thấy may mắn vì mình đã quyết định…còn nó có đúng là may mắn hay không là do mình sẽ làm gì bây giờ và sau này…hi hi…
…………………………………mỗi ngày mình đều học được ít nhất 1 điều từ một ai đó mình gặp…………………………….
Hằng Vương -12.04.2011 -http://www.facebook.com/vuongthuyhang

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Lời cảm ơn


Người ta thường nói: Một trong những đức tính quan trọng của những người thành công là sự biết ơn! Càng biết ơn những điều tốt đẹp mình đang có chúng ta sẽ càng nhận được nhiều hơn từ cuộc sống này. Chẳng có ngày nào phù hợp hơn ngày sinh nhật để có thể nói lên lòng biết ơn của mình đối với cuộc đời và những người thương yêu. Đây là danh sách những điều tôi biết ơn nhất:

1. Cảm ơn Thượng đế đã tạo ra trái đất và sự sống để tôi và các bạn có thể gặp nhau, cùng nói cười và tận hưởng những điều kì diệu.
2. Cảm ơn Ông bà, 2 bố 2 mẹ và cả Đại gia đình vì đã sinh ra, nuôi nấng và yêu thương con suốt 19 năm qua. Cho dù con đã mắc không ít lỗi lầm, đôi lúc sống hơi vô tâm nhưng niềm hi vọng, tình yêu thương mà con nhận được chưa bao giờ giảm. Con hạnh phúc vì trong mắt mọi người, con sẽ vẫn luôn là một chàng trai chững chạc, sống có lý tưởng, và biết yêu thương.
3. Cảm ơn em gái Nguyễn Hoàng Anh vì đã luôn bên cạnh anh suốt 19 năm qua, đã luôn là người bạn để anh có thể tâm sự và chia sẻ. Chúc Tân sinh viên sẽ sớm hòa nhập và gặt hái được nhiều thành công như em mong muốn.
4. Cảm ơn các thầy cô đã dạy em trong suốt 12 năm học, đã tạo cho em một nền tảng vững chắc để em có thể vững vàng bước vào giảng đường ĐH, bước vào một cuộc sống mới đầy khó khăn và thú vị.
5. Cảm ơn Robert Kiyosaki, trò chơi Cashflow và những cuốn sách của ông, chúng đã cho tôi những tư duy, quan điểm quý báu mà không thể học ở bất kì đâu, đã cho tôi nghị lực và ý chí mạnh mẽ để sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách và đạt được những mơ ước trên hành trình Thịnh vượng tôi đang đi. Cuộc sống của tôi đã thay đổi từ khi cầm trên tay Best-seller Rich dad Poor dad của ngài.
6. Cảm ơn những người bạn-những con người đã đồng hành cùng những vui buồn của tôi trong suốt 19 năm qua, các bạn là những chi tiết không thể thiếu trong bức tranh rực rỡ về cuộc đời của tôi.
7. Cảm ơn Chu Anh Tiến, Nguyễn Danh Cường, Nguyễn Quốc Khánh, Hoàng Thanh Tùng, Trần Thị Kim Oanh…- những người anh, người chị, người bạn thân thiết của tôi. Cám ơn vì đã giúp đỡ, dạy bảo và trao cho tôi cơ hội để tôi thêm trưởng thành trong cuộc sống.
8. Và cảm ơn “Kim Phạm” vì đã luôn là điểm tựa tinh thần, là nguồn động viên, chia sẻ lớn lao để tôi phấn đấu và vươn tới những mơ ước của mình.
9. …………………………………..
Thật khó để nói hết lòng biết ơn của tôi đối với cuộc sống này, với gia đình và những người bạn đã bên tôi trong suốt 19 năm qua. Chỉ mong tất cả biết rằng: You always in my heart. I love ALL. Thanks for all!
Trần Việt Thảo -08/09/2011 -http://www.facebook.com/thaotv892

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Người chị gái


Buổi tối hôm qua thì chúng mình đã có một buổi sinh hoạt rất ý nghĩa, các em có nghĩ thế không?
Và chưa bao giờ chị được dự một buổi sinh nhật đầy tâm trạng như vậy. (Sinh nhật của Kim Oanh, Trung Anh, Vương)
Chị chợt nhận ra mình đã để trôi qua nhiều thứ ý nghĩa trong cuộc đời này
vì cứ mải miết đi theo nhiều điều vội vã trong cuộc sống.
Từ trong lòng mình chị cảm ơn các em, cảm ơn Share club đã làm cho chị nhận ra được nhiều thứ mà trước giờ chị đã bỏ qua.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Chị tôi


Chị thân yêu,
Em vẫn nhớ, đó là 1 ngày của tháng 2/2011, e quen chị thật tình cờ, ngẫu nhiên, trong quán cafe google ở phố Chùa Bộc. Lúc đó e còn tưởng là chị học ở trường đại học Quốc gia cơ ý.Chúng ta đã cùng nhau làm chung 1 chương trình cho sự ra mắt Game Cashflow chị nhỉ? 

Em vẫn còn nhớ như in những hình ảnh của ngày hôm đó, đề rồi từ sau ngày ấy e và chị quen và thân nhau hơn, có 1 điều gì đó, ko nói đúng hơn là một cảm giác gì đó e ko biết tìm từ gì để diễn tả. Xong có thể nói ngắn gọn và đơn giản đó  là cảm giác gần gũi, ấm áp và đầy sự tin tưởng khi e được ở bên cạnh chị. 

Đó là cảm giác của 1 người được làm chị và bây giờ được may mắn làm e của một người , đó là chị đấy chị có biết ko? Đó là một cái duyên, một điều đặc biệt đánh dấu những trang mới mẻ cho cuộc sống của e trong năm nay, nhờ chị mà e đã mở rộng được rất nhiều mối quan hệ cả bên trong và bên ngoài của mình, 

Nhưng với e, điều quan trọng và tuyệt vời nhất là chị đã cho e thật nhiều bài học bên ngoài cuộc sống mà không phải ai cũng có thể nói và chia sẻ với e, điều này quan trọng hơn nhiều những thứ to lớn khác, những điều chị dặn e , e sẽ nhớ và giữ làm cẩm nang cho cuộc sống của e, và e cũng sẽ  làm như chị, chia sẻ điều này tới các bạn khác cũng đang thiếu như em.

Chị yêu quý ạ, biết nói gì hơn nữa trong một ngày vui như hôm nay nhỉ? ngày 8/12/2011 chị của e đã tròn 22 tuổi- độ tuổi đẹp đẽ của đời người, đi qua bao khó khăn, bao nỗi buồn, chị vẫn đứng đó, đẹp đẽ và sáng người như một bông sen vậy, vẫn âm thầm lặng lẽ tỏa hương thơm cho đời, e chỉ thấy rằng mình may mắn quá, cám ơn cuộc sống đã cho e được gặp chị, cuộc gặp gỡ định mệnh và kỳ lạ, cám ơn chị đã luôn động viên em . cho e được sống trong những khoảnh khắc ngọt ngào tuyệt vời của niềm tin chiến thắng, cảm ơn chị đã luôn ở bên và động viên em, lắng nghe những tâm sự và chia sẻ cùng em, đưa e đi qua những nỗi buồn để sống 1 cuộc sống vui vẻ lạc quan và khát khao cống hiến…cám ơn chị, cám ơn thật nhiều,…quả bóng hình trái tim màu hồng mà chị tặng cho e ý là đẹp nhất là món quà ý nghĩa và bất ngờ mà chị tặng e nhân dịp 8/3, hôm đó e thấy mình thật hạnh phúc, có lẽ chị tuyệt vời hơn tất cả những người con trai nào mà e đã từng biết và gặp trên đời tính cho đến lúc này,hì hì, chị quan tâm tới e thật nhiều, hơn những gì mà e có thể nghĩ và cảm nhận đc,điều đó là 1 may mắn nữa mà có lẽ kiếp sau hì hì, e vẫn mún làm e của chị, hoặc là ny của chị nhé,;))và , e vẫn giữ nó cho đến khi nó không thể đủ hơi mà xẹp xuống, và nó cũng như tình cảm của em giành cho chị, sẽ mãi mãi không bao giờ vụt tắt, hì hì, có thể là nói như vậy hơi quá và hơi hoa mỹ đúng ko chị nhỉ? e ko biết đâu, chỉ biết rằng là mình có 1 trí nhớ dai lắm và cũng sống đa cảm nữa và nhiều khi ko thể giấu nổi lòng mình,..chị viết thơ hay thế, đọc mà muốn khóc lắm cơ, một tâm hồn cũng ngập tràn yêu thương và có lẽ cũng đa cảm nhỉ? e thấy 1 chút của mình khi bên cạnh chị, cũng hơi bướng bỉnh- à ko cái này người ta hay gọi là bản lĩnh,;)), .. sống có trách nhiệm cho cộng đồng, ….nhiều lém ạ,…..

lan man quá chị a, cái bệnh khó sửa ghê, hì hì, nóii nhiều nhưng cần phải đúng trọng tâm chứ nhỉ?
chúc mừng sn chị nhé, chúc chị những điều tuyệt vời nhất, lun vui vẻ hạnh phúc  , thành công đang  ở bên cạnh chi đấy, ‘
em là hoa đang đi tìm màu nắng còn chị là ánh sáng diệu kỳ cho bông hoa ấy tìm đc màu nắng trong lành và yêu thương, hoa ko thể ko sống được nếu ko hướng về ánh sáng như e ko thể 1 ngày ko nghĩ về chị, hehe, điều đó là sự thật chị nhé, !!!!^^^^HPBD2Y!!@@

e chọn bức ảnh này vì có mặt e và chị , hì hì, trông chị giống như cô giáo ý, học trò đang trả lời bài tập của cô giáo kia kìa,;))


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Nhật ký 8/3/2012 của Lê Bảo


Ngày 8.3 nhiều yêu thương và nhiều xúc cảm.
Căn phòng nhỏ đã ấm áp hơn trong thời tiết mưa phùn, gió lạnh; mọi hoạt động, lời nói, tiếng hát của chúng tôi cũng trở nên ý nghĩa hơn từ khi chị đến và những câu chuyện xúc động về Mẹ được bộc bạch.
Chúng tôi, những người thực sự may mắn khi được sinh ra và lớn lên trong vòng tay yêu thương của cả bố và mẹ đã lặng đi, những giọt nước mắt xúc động, đồng cảm cũng đã rơi trong tiếng nấc nghẹn ngào. 

Có lẽ không ai trong chúng tôi có khao khát được trông rõ khuôn mặt mẹ, được mẹ nắm lấy tay, mẹ ôm vào lòng mãnh liệt như chị. 

Và tôi muốn nói về chị cùng những câu chuyện mang tên “Mẹ”.
Hơn hai mươi năm trong đời, chị luôn nuôi hy vọng về người mẹ đã đi xa khi chị tròn một năm tuổi – khi dòng sữa mẹ vẫn còn nóng, khi hơi ấm của mẹ vẫn chưa đủ để con thấy bớt lạnh, vòng tay mẹ ôm con vẫn chưa được trọn và khi hình ảnh mẹ chưa được khắc sâu trong tâm trí con, để con gọi một tiếng “Mẹ ơi”.



Mẹ hiện ra hiền hậu trong mỗi giấc mơ của con, chỉ vậy thôi nhưng đủ để niềm hy vọng vẫn luôn hiện hữu và con luôn chờ đợi đến ngày giấc mơ đó trở thành hiện thực. Hơn hai mươi năm, con chờ đợi tin về mẹ đã hơn hai mươi năm. Hơn hai mươi năm qua, con đã sống một cuộc sống không trọn vẹn về tình cảm. Con không trách bố, con không giận dì và không bỏ rơi các em con nhưng con thấy thiếu cảm giác hạnh phúc khi gia đình đoàn tụ. Con mong mỏi sự chờ đón con trở về của gia đình và vui vẻ trong bữa cơm gia đình đầm ấm. Con thèm khát một cái tết trọn vẹn,có ngoại, có bố mẹ và các em. Đã bao lần con khóc khi về với ngoại, và đã bao lần ngoại nhìn con để hình dung ra mẹ – con gái yêu quý của ngoại. 

Kể từ cái ngày con biết suy nghĩ, con sống không chỉ vì con, cho con mà còn vì ngoại, cho ngoại và cho cả mẹ nữa…..Rồi cái ngày hạnh phúc con mong chờ cũng đến, một cuộc điện thoại khiến con cứ khóc mãi không thôi, khóc những giọt nước mắt hạnh phúc thực sự trong đời con. Con biết tin mẹ vẫn còn sống trên miền đất này, mẹ vẫn đang rất gần bên con. Giờ đây, niềm hy vọng của con sẽ được lớn lên và giấc mơ của con đang dần hiện ra có thực để con có thể gọi một tiếng “mẹ ơi”!…

Những câu chuyện mang tên “Mẹ” vẫn tiếp diễn, với một cô gái khác lần đầu tiên trong suốt hai mốt năm được mẹ gọi theo cách mà từ trước đến giờ chỉ bố hay dùng, đó là “con gái của mẹ”. Rất bình thường thôi, rất giản dị thôi nhưng cũng đủ cho đứa con gái của “mẹ” cảm thấy hạnh phúc vô vàn, cái cảm giác mà chưa bao giờ đứa con gái hình dung ra được. 

Bạn thử tưởng tượng nhé, Mẹ bạn sẽ hạnh phúc và vui sướng chừng nào khi nhận được lời yêu thương “con yêu mẹ”, dù đó chỉ là một sms nhỏ thôi? Và sau đó hãy gửi đi lời yêu thương này đến người Mẹ thân yêu của mình nhé để rồi cùng cảm nhận một niềm hạnh phúc lạ, giống với cảm xúc của Mẹ các bạn lúc bấy giờ.

Tất cả mọi yêu thương đều tổn tại ở những điều giản dị nhất? Bạn hãy nói những lời yêu thương, làm những gì tốt nhất bạn có thể để gia đình mình cảm thấy hạnh phúc ngay khi những người thân yêu của bạn còn có thể lắng nghe và đón nhận chúng.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Chút thơ


Nhân chuyến thăm Sài Gòn -Vũng Tàu – Mekong -Tây Nguyên
xin gửi lại chút thơ…

Nhớ Sài Gòn những ngày mưa, nắng
Nhớ Tây Nguyên xanh thắm đồi nương
Nhớ con đò xuôi Mekong đỏ
Và Vũng Tàu ca ngày tháng yên bình”

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Gửi tình vào gió


Kỉ niệm 17/04/2011
“Một mùa đã đi qua
một năm đã ở lại
và dường như còn mãi
êm đềm dòng sông trôi …

Đã ai nói với tôi
tiếng thì thầm bên gió
đong đưa cùng hơi thở
nhẹ nhàng như lời thơ

Bãi cát vàng ngày mưa
quện cùng phù xa đỏ
hỡi tình và nỗi nhớ
Hòn Đá Tảng chơi vơi …”

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Tháng 8


Sắp Trung Thu rồi !

Tháng tám về Sông Hồng cuộn đỏ
Tháng tám về dòng kí ức lại trôi
Tháng hoa Nhài nép mình vào trong sổ
Giữa năm vàng em bé rước trăng chơi”

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Thơ con tim




“Có những chiều lảng bảng hoàng hôn
Ta dạo bước con tim về phía ấy
Xao xuyến chi mà lòng ta chợt thấy
Sóng lăn tăn thổn thức dưới mặt hồ.”

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Bình yên và hạnh phúc


Chúc anh chị Tuấn -Quỳnh hạnh phúc!


“Khi thấy anh tay trong tay với người yêu mới
Nụ cười anh rạng rỡ ngày vu quy
Ấm lòng em thắm lại
Hạnh phúc anh, comeback những ngày đầu”

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Yêu thương lạ kỳ


Vừa ốm dậy, thấy yêu thương lạ kỳ, sáng tác mô tả lại cảm giác khoan khoái ấy.


“Vén nắng sang một bên …
Kéo mây về một nẻo …
Gió chuyển mình … yêu thương”

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Chi đâu


Tự dưng hứng khởi viết bài thơ cho mọi người dịch nghĩa.

“Nghe tiếng sóng ở trong lòng rạo rực
Thưở ban đầu hai tiếng “chi đâu”

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Sen



“Thoáng trong gió bồng bềnh hương tỏa
Dịu lắng mình thơm ngát cánh sen đưa”

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Hoàng hôn lỡ


Ngắm cảnh hoàng hôn, nhớ Vũng Tàu!


“Buổi chiều tím đánh rơi hoàng hôn lỡ
Thoáng xa mờ cánh buồm trắng lênh đênh”

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Có những mùa hoa mới


” Có những mùa hoa mới
Trải dài dưới chân em
Chuyện đời dài muôn thưở
Đâu đó con đường quen”

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Mưa



“Choàng dậy sau cơn mưa
mùa hè chưa bớt nóng
cầu vồng chưa phản rạng
góc trời mù xa xăm”

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Tiếng chổi tre


Trong một buổi sớm bình minh bên bán đảo Linh Đàm, 
chợt thấy bóng cô lao công 
đang hớt cánh phượng hồng!


“Xào xạc tiếng chổi tre

Quét lá rơi bên hè
Phượng cười lên màu thắm
Cháy bỏng đường em đi …”


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Thu không anh


Mùa thu không có…. ……… lá rơi…….
Mùa thu không có……….. nơi bên thềm……
Mùa thu chỉ hương trong gió………….
Giấu sau tà áo trắng thướt tha!


  Mùa thu không có…………..
Lá vàng không rơi nữa.
Chỉ một mình liễu rủ………….
………..Bên cạnh nỗi lòng em…


  Chợt thấy con đường quen…….
….. Chạy dài cùng nỗi nhớ……..
 ….Đong đưa cùng hơi thở.
Hơi thở của mùa thu…

   Nơi có nắng và nơi có gió.
Có những dấu trầm anh lướt vội qua.
   Nơi có em, có nụ cười vớt nắng
Cái nắng cuối chiều … bờ vai sạm…bên anh..
  Hỏi nắng có làm sạm ánh mắt em?
Sao chẳng thấy …. anh nhọc nhằn ..quay quắt….
  Hỏi … làm chi…hiu hắt nắng ban chiều …
Sao đủ sạm…  đôi mắt….tình yêu em!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Hoàng hôn

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Thoáng


Gió khẽ vờn tóc em, 
mây khẽ thầm ghé cửa
dường như anh ở đó
ngả lòng dưới chân em 

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

TRƯA


Mum mum nào, những ngày mưa 
Người lưa thưa, trưa vắng
Thoáng bóng người xưa
In hình trên cát trắng

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

ĐẾM


Một lá hai lá lại ba lá
Bốn lá năm lá lại sáu lá
Bảy lá tám lá đã lìa xa

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

THƯ TRÀ


Trà sách , một nét văn hóa đọc sách độc đáo , tao nhã cần được duy trì.

Từ lâu uống trà đọc sách đã là 1 nét văn hóa , giúp tâm hồn Việt mở rộng đón tinh hoa của nhân loại.
Tôi mãi nhớ tới hình ảnh ông nội say sưa nghiên cứu bên chén trà Tân Cương, hay mỗi dịp cả gia đình đoàn tụ bên chén trà Đắng. Làn khói trắng bốc lên từ chén trà như những làn sương mỏng manh giăng bên giếng nước mỗi sáng sớm thức giấc.

Giang rộng đôi tay cảm nhận khí trời, khum hai đôi bàn tay để nâng chén trà nóng lên, nhắm mắt, hít nhẹ cho luồng khí tràn vào lồng ngực, ấm áp trong những đêm đông.
Mẹ thường nhẹ nhàng cùng vị trà dịu êm, làm tan đi cái nhọc nhằn trên trán bố. Ánh mắt rạng ngời hạnh phúc được soi sáng trước ánh đèn dầu trên bàn học của tôi.

Trà đã đi vào cuộc sống của tôi, hương vị ấy vẫn đắng chát, ngòn ngọt trên đầu lưỡi như chính những lời văn thấm thía từ sách. Trà càng uống càng đắm say, sách càng đọc càng ngấm.
Trà và sách đã đồng hành cùng tôi như một tình yêu bé nhỏ lúc nào không hay.



Trong nhịp sống gấp gáp của Hà Thành, để tìm ra một góc tĩnh cho bản thân mình thật khó, lại càng khó hơn để tìm cho mình một góc Thư trà. Vòng quay bánh xe cứ quay quay, gấp gáp cũng khiến con người rời xa những thói quen tốt đẹp, thói quen dừng lại để cảm nhận cuộc sống, hay chỉ đơn giản là đọc một câu châm ngôn hay, một cuốn truyện hay và cảm nhận một vị trà đăng đắng trên đầu lưỡi.

Hằng ngày tôi nhận được hàng trăm bức thư điện tử, hàng chục link sách điện tử, thông tin online ngày càng nhiều từ những người bạn của mình. Nhưng dường như nó chẳng đủ làm tôi thỏa mãn giống như mỗi khi ngồi xem thời sự và uống trà với gia đình hay nằm dài trên giường -lăn lộn với một cuốn sách tâm đắc. Mỗi lúc như vậy, tôi tưởng chừng mình lớn lên như thổi 

Uống trà và đọc sách , một nét văn hóa tao nhã từ ngàn xưa nhưng cũng dần dần mai một ,các cuốn sách hay cũng không được quan tâm như trước đây, nó bị quẳng vào một xó chẳng có ai đoái hoài. Đu sách điện tử có nhiều, nhưng mình vẫn thường xuyên dành thời gian để sống chậm lại trong từng dòng lưu bút.
Với mong muốn duy trì và mở ra một không gian với nét văn hóa độc đáo này, tôi và nhóm bạn đã khởi động chương trình “Thư sách Thủy Mộc Trà”. Hãy tới tham gia và bổ sung vào kho sách phong phú của Quán các bạn nhé!

Với những nhiều loại trà phong phú, chủng loại sách đa dạng của chính bản thân tôi và một phần được tài trợ bởi những nhà sách uy tín: Anphabook, Thái Hà Book, cùng với phong cách thiết kế sáng tạo về kiến trúc, đảm bảo một không gian yên tĩnh đọc sách và thưởng thức trà Việt.
Tôi tin là không gian này sẽ để lại ấn tượng trong mỗi người khi tới quán Thủy Mộc Trà.



Mỗi người là cuốn tiểu thuyết hay, tôi rất mong được ghi lại trong lưu bút của tôi Chân dung của các bạn. -“Hữu xạ tự nhiên hương”


http://phatthanhphuong.wordpress.com/

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

GÁC NHỎ



Tình yêu ấy trong tôi đang dần lớn lên, lớn lên từng ngày, từng giờ, trong từng bước chân, từng hơi thở, từng góc khuất trong căn gác nhỏ.
Sáng sáng, vươn mình thức dậy, bước ra ban công chào đón một ngày bình minh trong không gian ngõ 1 Trường Chinh. Cái ngõ nho nhỏ, nằm trong con phố nho nhỏ cạnh hai Bar to to. Buổi tối ồn ào là thế, vậy mà sáng ra, mọi vật ngoan ngoãn trùm cho mình một màn sương tháng 7 mỏng manh.
Mọi mệt mỏi của ngày hôm qua tan đi theo tình yêu nơi căn gác nhỏ.
Thuỷ Mộc Trà, ít ai biết đến ý nghĩa nằm trong chính cái tên ấy, Thuỷ + Mộc =Trà, Thuỷ -mềm mại, trắng trong, Mộc -giản dị chân thành như tình yêu của người thiếu nữ kết tinh trong vị trà ngọt, đắng, chát trên đầu môi. Thuỷ + Mộc là sự kết hợp hoàn hảo của âm và dương, của đắng và ngọt, của tình yêu nam và nữ.
Nơi đây đã gắn bao kỉ niệm trong tiếng cười giòn tan của Phượt ờ, trong tiếng hát ngân dài thêm nỗi nhớ, trong nhịp đập thổn thức một tình yêu và một trái tim cho Thuỷ Mộc Trà

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

NẮNG CRAZY


Hôm nay Nắng đến, Nắng đã đến thật rồi! Thực sự Nắng rất lung linh, Nắng rực rỡ trong chiếc váy mùa hè, mái tóc của Nắng dài óng ả, xuyên qua cả những tán lá của rừng cây cao vút. Bất kỳ ai khi nhìn thấy vẻ đẹp của Nắng cũng cảm thấy bức bối ở trong lòng. Nắng thực sự hấp dẫn và cuốn hút, làm say đắm mắt ai.


Nắng khéo biết lấy lòng người ta, lúc thì Nắng vờn trên mái tóc, lúc thì Nắng vuốt ve đôi bờ vai, lúc thì Nắng cọ nhẹ vào đôi bàn chân rát nóng. Ai cũng sẵn sàng cho Nắng vui vầy như hình với bóng. Nắng luôn làm được cái bóng của mình cho người khác. Và cũng rất đặc biệt, không biết sức nóng của Nắng tới đâu mà khối kẻ nguyện lao mình vào trong biển lạnh, dẫu có phải uống hàng vại bia dưới Nắng -cũng hàng ngàn kẻ đàn ông nguyện bước tới. Thật lạ, ngày hôm nay Nắng đến -tươi đẹp và lỗng lẫy bao nhiêu, thì Mây lại nhận ra giá trị của mình bấy nhiêu.
  • Mây luôn nghĩ rằng Mây không có nhà, nhưng ngược lại chính Mây lại là mái che chở cho mọi người, cả những người Mây thương yêu.
  • Mây luôn nghĩ rằng Mây thật vô cớ, nhưng ngược lại Mây đến yêu thương và lặng lẽ bước đi trong giấc ngủ êm đềm của Gió.
  • Mây luôn nghĩ rằng Mây chẳng có bình yên, nhưng ngược lại Gió luôn cùng Mây về nơi yên bình nhất -là thảo nguyên bao la, là dòng sông xanh mát, là rì rào của sóng.
  • Mây luôn nghĩ rằng Nắng có ông Mặt trời giàu có… nhưng ngược lại Mây có chị Hải âu -dịu dàng, có anh cầu Vồng cá tính và có một bác Bầu trời tự do.

Gió biết không?
Từ nay Mây sẽ không đứng nhìn Gió theo Nắng đi nữa, Mây đã biết mái nhà của mình ở đâu? Mây đã biết dù dòng thời gian sẽ trôi, nhưng Mây và Gió sẽ mãi cùng bay trên những hành trình mới. Và Mây cũng đã biết, dù Mây trôi đến phương trời nào thì Mây vẫn luôn theo Gió mãi mãi.


Nếu ngày mai, Gió không thổi nữa, Mây sẽ trôi về hướng Gió dừng
Nếu ngày mai, Gió thôi không vui vầy với Mây nữa, Mây sẽ trôi lững lờ trên lối ấy
Nếu ngày mai, Gió lặng, Mây sẽ ngừng -nhịp đập trái tim. 

 

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

MÂY LANG THANG


Ngày hôm nay Nắng làm Mây cảm thấy khó chịu trong lòng, Mây lang thang, Mây trôi lững lờ trên bầu trời, Mây mênh mang và suy nghĩ vu vơ.


Cuộc đời luôn thế cứ lên rồi lại xuống, tâm trạng của Mây cũng vậy, cht khóc, cht cười. Mây có thể vui và hạnh phúc bên GióMây có thể theo Gió vui đùa với những vì sao, Mây có thể theo Gió vờn trên mặt nước, Mây có thể theo Gió về với đại ngàn và vượt qua cả bão tố mưa giông.
Nhưng Mây sợ, Mây sợ hành trình với Gió chỉ là những rong chơi sớm tối. Mây vốn chẳng có nhà, cuộc sống của Mây vốn chẳng có bình yên, và nỗi niềm Mây cứ trôi theo ngày tháng. Mây sợ rằng Mây theo Gió chạy hoài chạy mãi, rồi chắc chắn sẽ có một ngày NngNắng luôn lung linh, luôn xinh đẹp, luôn rạng ngời màu hạnh phúc –màu vàng tươi mà Gió thích. Nắng khác MâyNắng có một mái nhà, Nng có Ông Mặt tri giàu có, Nắng có chị Bin khơi xanh thẳm, những anh Núi đi trù phú. Còn MâyMây luôn thất thường, khi thì Mây tựa trắng như bông –hồn nhiên và thuần khiết. Nhưng đôi lúc Mây giận hờn vô cớ, Mây chạy cùng với Gió mưa và mang một màu đen xám xịt. Mây luôn lang thang và rong chơi chẳng như nàng Nng.
Gió biết không?
Rồi sẽ có một ngày Nng đẹp, Nắng sẽ đến cùng Gió và cuốn đi tất cả. Mây sẽ một mình cùng với biển, trời xanh.

Mây biết trôi về đâu khi bầu trời rộng lớn ấy, chẳng thấy bóng hình của Gió.
Mây biết đi về đâu mỗi khi bình minh thức giấc hay hoàng hôn ngủ muộn.
Và Mây biết nói gì, khi trống vắng bóng hình Gió.



Nếu Gió muốn Mây làm mưa, xin hãy thổi mạnh
Nếu Gió muốn Mây để Nắng được vui, xin hãy gửi Mây vào trong bóng tối
Nếu Gió muốn Mây thôi ngừng trôi nữa, xin hãy đến và kéo Mây ở lại
Nếu Gió muốn Mây không tồn tại, Mây sẽ tan và hòa với biển khơi.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

SÓNG TRONG LÒNG


Hồ Tây lộng Gió!


Hoàng hôn, mặt trời buông mình trong ráng chiều thức muộn. Mỗi khi ngồi ngắm hoàng hôn ta như trở về với lòng mình, đi lục tìm mảng màu trong kí ức -một mảng màu man mác, nhẹ nhàng.

Gió hỏi Mây thích ngắm bình minh thức giấc hay hoàng hôn ngủ muộn.
Mây nói rằng: Mây thích cả hai, vì hoàng hôn sẽ níu lại bước chân của Gió, còn bình minh sẽ lại mang Gió đến với Mây”.



Ngày hôm nay, trời trở lạnh, Hoàng hôn đi ngủ sớm, Gió đến và đưa Mây đi cùng trên hành trình sáo trúc du dương.

Như một phép kì diệu, Gió có thể làm lòng Hồ gợn sóng -những con sóng Mây chỉ được nhìn thấy ở biển. Chỉ cần Sáo, Gió kéo tuổi thơ trở về, cho y được gặp mẹ trong mơ, vẽ cho Mây một bức tranh về Con đường hạnh phúc, chỉ cho Mây thấy tình yêu bên ánh trăng nói hộ lòng tôi và yên bình trong một Giấc mơ trưa…
Gió biết không?
Tình yêu là những gì giản dị nhất, đơn giản nhất, chân thành nhất từ tận đáy con tim mình. Đâu cần ai biết, đâu cần ai hay, cũng không cần sự ghi nhận của mọi người. Hạnh phúc khi được thấy người mình yêu hạnh phúc. Hãy cứ yêu, hãy cứ vui và làm những gì mà Gió thích vì:

“Viết bài thơ lên cát
Cơn sống vỗ cuốn đi
Vô tình đâu hay biết
Mình viết bài thơ gì”
Tình yêu vốn hiện hữu ngay trong trái tim mình, nó được khởi lên trong gia đình, trong tình bạn, trong đam mê.
Tình yêu của Gió cũng vậy, Gió có thể yêu cô bạn tuổi học trò, Gió có thể yêu con gái thị thành, Gió có thể yêu một tiểu thư đài các, và cũng có thể yêu cổ tích Lọ Lem … Gió có quyền lựa chọn màu vẽ cho mình để vẽ lên bức tranh cuộc đời Gió. Sẽ có rất nhiều gam màu khi Gió chọn, sẽ không phù hợp và cần phải thay thế bằng gam màu khác. Có gam màu sáng, có gam màu tối. Nhưng đừng nhìn những gam màu hấp dẫn, gam màu mà Gió thích, để vô tình đánh rơi gam màu trầm -cái gam màu làm cho bức tranh có điểm nhấn -cái gam màu chấp nhận im lặng để làm cho bức tranh hoàn hảo nhất. Gió có quyền quyết định sự tồn tại của những gam màu đó trong bức tranh mà Gió muốn, khi chọn được điểm nhấn phù hợp với Gió rồi, đừng đánh mất và làm tổn thương bức tranh ấy nhé!
Nếu Gió muốn -Mây sẽ đến để hoàng hôn thức giấc
Nếu Gió muốn -Mây sẽ đến cho mưa vào lòng đất
Nếu Gió muốn -Mây sẽ đến cùng Vồng rạng rỡ. Vì mặt trời xuyên qua những giọt nước trong mây, sẽ tạo nên sự phản quang tuyệt vời (Vât lý học nhóe!)
Nếu Gió muốn -Mây sẽ đi, để Gió vui cùng nàng Nắng

Và Mây tan, cho Gió cuốn trôi đi




  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

ÁNH TRĂNG NÓI HỘ LÒNG TÔI





Long Biên mùa này gió !

Đã lâu rồi cảm giác yên bình lại ùa về bên nhịp cầu quen thuộc ấy! Cái nơi cũ kỹ từ đời xưa để lại, cái nơi níu giữ kỉ niệm bao lứa tuổi học trò, nơi ánh mắt nhìn của đôi lứa thương nhau, nơi tiếng rao bán hàng rong buổi xế chiều, nơi vang mãi lời ru của mẹ.
Gió Sông Hồng vẫn thổi vào trong chúng tôi những niềm vui như chưa bao giờ có khởi đầu và kết thúc. Niềm hạnh phúc nhẹ nhàng đến, mang theo chút bùi ngùi của gió, chút xa ngái của phù sa và ngọt ngào của tình yêu đôi lứa.
Gió biết không?
“Tất cả các dòng sông đều đổ về biển, nhưng biển lại không đầy, chúng quay lại đổ về cội nguồn nơi phát sinh ra chúng”.
Cuộc đời con người cũng như dòng sông vậy, luôn chảy trôi đổi mới không ngừng, nhưng vẫn để lại cho đời lượng phù sa màu mỡ.
Dòng sông đổ về biển là lẽ tự nhiên, giống như việc con người lao vào kiếm kế sinh nhai và mưu cầu hạnh phúc cũng là theo quy luật của tạo hóa. Từ những dòng suối nhỏ, chúng vươn mình tạo lên những dòng chảy, lớn dần lên thành những dòng sông. Sông mỗi ngày một lớn và lao mình ra biển giống như con người luôn tìm tới khát vọng bao la. Dòng sông càng ngày càng lớn, chúng lao mình ra biển nhanh hơn với mong ước khỏa lấp đầy biển lớn. Nhưng vốn biển là bao la, dòng sông nhỏ đâu thể ôm trọn biển lớn vào mình. Khi con người lao vào những ganh đua, bon chen của cuộc đời. Chúng bị đẩy, bị xô, phải chạy, phải bơi càng nhanh càng tốt. Con người lao mình với vận tốc k phanh. Họ quên tất cả cuộc sống quanh mình.
Khi đã tới biển lớn, chạm được tới khát khao và thỏa mãn ham muốn của mình, họ lại thấy dường như quá nhỏ bé. Muốn quay trở lại tìm về những giá trị của bản thân mình.
- Tại sao tôi sinh ra?
- Tại sao lại chết đi?
- Cuộc đời là gì?
- Tại sao có hai người gặp nhau có thể đi với nhau trên suốt chặng đường còn lại, nhưng có những người chỉ một lần và mất nhau mãi mãi.
- Tại sao chúng ta ngồi đây?
Là vậy, cuộc sống luôn vận động theo quy luật tự nhiên: có vui có buồn, có gam màu sáng, có gam màu tối, có những người cô đơn và cũng có người hạnh phúc. Hạnh phúc chẳng là thứ gì đâu xa, nó vốn luôn tồn tại trong mỗi người. Tất cả phụ thuộc vào thái độ chủ nhân của nó.
Trên hành trình sống, luôn có những người thương đến bên và cùng đồng hành với ta trong niềm vui và nỗi khổ. Họ đến rồi họ cũng phải đi khi họ đã tròn sứ mệnh bên ta.
Cuộc sống thật công bằng đúng k Gió?
Gió đã đến và đưa Mây đi, cùng đi trên những cây cầu rỉ sắt, cùng ngắm thuyền bơi lội trên sông, và cùng hướng tới con tàu đưa tiễn khách. Mây nhìn thấy sau màu đen của cuộc sống, hiện lên màu vàng của ấm no, màu xanh của hi vọng và màu đỏ của tình yêu…



- Nếu Gió thích, màu xanh sẽ nhiều nhất -vì màu xanh luôn dịu mát và hiền hòa
- Nếu Gió thích, màu vàng sẽ nhiều nhất -vì màu vàng luôn ấm áp, yêu thương
- Nếu Gió thích, màu đen sẽ nhiều nhất -vì màu đen bí ẩn luôn kiếm tìm
- Nếu Gió thích, màu đỏ luôn hiện hữu -vì trái tim sâu lắng một giọt tình

“Đừng để Mây trôi một mình trên lối phố, 
Gió hững hờ, Mây thổn thức, và mưa”

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS