RSS

Oanh Kimmy

Bạn có thể chia sẻ tại weblog hoặc gửi về email: kimoanhmmi@gmail.com

Nhật ký 8/3/2012 của Lê Bảo


Ngày 8.3 nhiều yêu thương và nhiều xúc cảm.
Căn phòng nhỏ đã ấm áp hơn trong thời tiết mưa phùn, gió lạnh; mọi hoạt động, lời nói, tiếng hát của chúng tôi cũng trở nên ý nghĩa hơn từ khi chị đến và những câu chuyện xúc động về Mẹ được bộc bạch.
Chúng tôi, những người thực sự may mắn khi được sinh ra và lớn lên trong vòng tay yêu thương của cả bố và mẹ đã lặng đi, những giọt nước mắt xúc động, đồng cảm cũng đã rơi trong tiếng nấc nghẹn ngào. 

Có lẽ không ai trong chúng tôi có khao khát được trông rõ khuôn mặt mẹ, được mẹ nắm lấy tay, mẹ ôm vào lòng mãnh liệt như chị. 

Và tôi muốn nói về chị cùng những câu chuyện mang tên “Mẹ”.
Hơn hai mươi năm trong đời, chị luôn nuôi hy vọng về người mẹ đã đi xa khi chị tròn một năm tuổi – khi dòng sữa mẹ vẫn còn nóng, khi hơi ấm của mẹ vẫn chưa đủ để con thấy bớt lạnh, vòng tay mẹ ôm con vẫn chưa được trọn và khi hình ảnh mẹ chưa được khắc sâu trong tâm trí con, để con gọi một tiếng “Mẹ ơi”.



Mẹ hiện ra hiền hậu trong mỗi giấc mơ của con, chỉ vậy thôi nhưng đủ để niềm hy vọng vẫn luôn hiện hữu và con luôn chờ đợi đến ngày giấc mơ đó trở thành hiện thực. Hơn hai mươi năm, con chờ đợi tin về mẹ đã hơn hai mươi năm. Hơn hai mươi năm qua, con đã sống một cuộc sống không trọn vẹn về tình cảm. Con không trách bố, con không giận dì và không bỏ rơi các em con nhưng con thấy thiếu cảm giác hạnh phúc khi gia đình đoàn tụ. Con mong mỏi sự chờ đón con trở về của gia đình và vui vẻ trong bữa cơm gia đình đầm ấm. Con thèm khát một cái tết trọn vẹn,có ngoại, có bố mẹ và các em. Đã bao lần con khóc khi về với ngoại, và đã bao lần ngoại nhìn con để hình dung ra mẹ – con gái yêu quý của ngoại. 

Kể từ cái ngày con biết suy nghĩ, con sống không chỉ vì con, cho con mà còn vì ngoại, cho ngoại và cho cả mẹ nữa…..Rồi cái ngày hạnh phúc con mong chờ cũng đến, một cuộc điện thoại khiến con cứ khóc mãi không thôi, khóc những giọt nước mắt hạnh phúc thực sự trong đời con. Con biết tin mẹ vẫn còn sống trên miền đất này, mẹ vẫn đang rất gần bên con. Giờ đây, niềm hy vọng của con sẽ được lớn lên và giấc mơ của con đang dần hiện ra có thực để con có thể gọi một tiếng “mẹ ơi”!…

Những câu chuyện mang tên “Mẹ” vẫn tiếp diễn, với một cô gái khác lần đầu tiên trong suốt hai mốt năm được mẹ gọi theo cách mà từ trước đến giờ chỉ bố hay dùng, đó là “con gái của mẹ”. Rất bình thường thôi, rất giản dị thôi nhưng cũng đủ cho đứa con gái của “mẹ” cảm thấy hạnh phúc vô vàn, cái cảm giác mà chưa bao giờ đứa con gái hình dung ra được. 

Bạn thử tưởng tượng nhé, Mẹ bạn sẽ hạnh phúc và vui sướng chừng nào khi nhận được lời yêu thương “con yêu mẹ”, dù đó chỉ là một sms nhỏ thôi? Và sau đó hãy gửi đi lời yêu thương này đến người Mẹ thân yêu của mình nhé để rồi cùng cảm nhận một niềm hạnh phúc lạ, giống với cảm xúc của Mẹ các bạn lúc bấy giờ.

Tất cả mọi yêu thương đều tổn tại ở những điều giản dị nhất? Bạn hãy nói những lời yêu thương, làm những gì tốt nhất bạn có thể để gia đình mình cảm thấy hạnh phúc ngay khi những người thân yêu của bạn còn có thể lắng nghe và đón nhận chúng.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét